夜坐

宋代 韓淲
冷夜灰堆坐,尋詩細撥燈。心懷為宛轉,語句得憑凌。 歲晚愁多飲,冬來煖未冰。俄聽荒犬吠,村靜遠相仍。
lěng huī duī zuò   xún shī dēng xīn huái wèi wǎn zhuǎn   píng líng    
suì wǎn chóu duō yǐn   dōng lái nuǎn wèi bīng é tīng huāng quǎn fèi cūn   jìng yuǎn xiāng réng