夜坐

唐代 唐彥謙
愁鬢丁年白,寒燈丙夜青。不眠驚戍鼓,久客厭郵鈴。 洶洶城噴海,疏疏屋漏星。十年窮父子,相守慰飄零。
chóu bìn dīng nián bái   hán dēng bǐng qīng mián jīng shù   jiǔ yàn yóu líng
xiōng xiōng chéng pēn hǎi   shū shū lòu xīng shí nián qióng   xiāng shǒu wèi piāo líng