夜坐

宋代 鄭剛中
靜坐始知閒有味,懶行終是病相侵。 雨聲歇處亂雲薄,月影來時清夜深。 幽蛩傍階如有話,皤罌在手更孤斟。 寥寥萬古聖賢意,落盡燈花空寸心。
jìng zuò shǐ zhī xián yǒu wèi   lǎn xíng zhōng shì bìng xiāng qīn
shēng xiē chǔ luàn yún báo   yuè yǐng lái shí qīng shēn
yōu qióng bàng jiē yǒu huà   yīng zài shǒu gèng zhēn
liáo liáo wàn shèng xián   luò jǐn dēng huā kōng cùn xīn