夜坐

宋代 蘇轍
少年讀書目力耗,老怯燈光睡常早。 一陽來復夜正長,城上鼓聲寒考考。 老僧勸我習禪定,跏趺正坐推不倒。 一心無著徐自靜,六塵消盡何曾掃。 湛然已似須陀洹,久爾不負瞿曇老。 回看塵勞但微笑,欲度群迷先自了。 平生誤與道士游,妄意交梨求火棗。 知有毗盧一逕通,信腳直前無別巧。
shào nián shū hào   lǎo qiè dēng guāng shuì cháng zǎo  
yáng lái zhèng cháng   chéng shàng shēng hán kǎo kǎo  
lǎo sēng quàn chán dìng   jiā zhèng zuò tuī dǎo  
xīn zhù jìng   liù chén xiāo jìn zēng sǎo  
zhàn rán shì tuó huán   jiǔ ěr tán lǎo  
huí kàn chén láo dàn wēi xiào   qún xiān le  
píng shēng dào shì yóu   wàng jiāo qiú huǒ zǎo  
zhī yǒu jìng tōng   xìn jiǎo zhí qián bié qiǎo