夜坐

宋代 劉子翬
客裹驚秋晚,慵眠但曲肱。 夜闌深院雨,人過隔牆燈。 遠思千端惡,寒威一倍增。 夢孤渾易破,哀柝故登登。
guǒ jīng qiū wǎn   yōng mián dàn gōng  
lán shēn yuàn   rén guò qiáng dēng  
yuǎn qiān duān è   hán wēi bèi zēng  
mèng hún   āi tuò dēng dēng