夜坐

明代 于謙
銀台火冷墜燈花,粉堞霜寒咽鼓笳。窗月照來人影瘦,邊風吹散雁行斜。 情多轉覺孤懷切,老近生憎兩鬢華。坐久無聊才就枕,卻驚夢裡得還家。
yín tái huǒ lěng zhuì dēng huā   fěn dié shuāng hán yàn jiā chuāng yuè zhào lái rén yǐng shòu biān   fēng chuī sàn yàn háng xié    
qíng duō zhuǎn jué huái qiè   lǎo jìn shēng zēng liǎng bìn huá zuò jiǔ liáo cái jiù zhěn què   jīng mèng huán jiā