葉宗裔為令叔求竹山詩

宋代 戴復古
愛竹舊稱王子猷,今君異世等風流。 山中便是清涼國,門下合封瀟灑侯。 有此一堂真可隱,不妨諸侄與同游。 吟邊想像參差綠,許我攜琴一到不。
ài zhú jiù chēng wáng yóu   jīn jūn shì děng fēng liú
shān zhōng biàn 便 shì qīng liáng guó   mén xià fēng xiāo hóu
yǒu táng zhēn yǐn   fáng zhū zhí tóng yóu
yín biān xiǎng xiàng cēn   xié qín dào