野中吟

元代 貝瓊
野中古墓何累累,子孫已絕傍人悲。送車百兩喧鼓吹,卻憶出祖東門時。 墓前青青春草沒,墓下縱橫狐兔穴。昔年已見野人耕,今年復見鄰人發。 千年髑髏出黃土,翁仲無言泣寒雨。何時故物總成灰,猶有玉釵留半股。
zhōng lěi lěi   sūn jué bàng rén bēi sòng chē bǎi liǎng xuān chuī   què chū dōng mén shí
qián qīng qīng chūn cǎo méi   xià zòng héng xué nián jiàn rén gēng   jīn nián jiàn lín rén
qiān nián lóu chū huáng   wēng zhòng yán hán shí zǒng chéng huī   yóu yǒu chāi liú bàn