夜至寧庵,見壁間端禮昆仲倡和,明日將去,

宋代 范成大
杉松廡門森老蒼,佛屋深夜幡花香。 借床睡倒恍何處,夢隨潛魚聽驚榔。 咿啞禽語曉光淨,窸窣草鳴朝雨涼。 哦詩出門懷二妙,春漲繞山湖水黃。
shān sōng mén sēn lǎo cāng   shēn fān huā xiāng
jiè chuáng shuì dào huǎng chǔ   mèng suí qián tīng jīng láng
qín xiǎo guāng jìng   cǎo míng zhāo liáng
ó shī chū mén huái èr miào   chūn zhǎng rào shān shuǐ huáng