曳杖

宋代 陳與義
柳條一何長,我發一何短。 余日會有餘,經春臥荒疃。 曳杖陂西去,悠然寄蕭散。 田壠粲高低,白水一時滿。 農夫暮猶作,愧我讀書懶。 且復棄今茲,前峰青蹇嵼。
liǔ tiáo zhǎng   duǎn  
huì yǒu   jīng chūn huāng tuǎn  
zhàng bēi 西   yōu rán xiāo sàn  
tián lǒng càn gāo   bái shuǐ shí mǎn 滿  
nóng yóu zuò   kuì shū lǎn  
qiě jīn   qián fēng qīng jiǎn chǎn