夜雨再用都倅韻

宋代 周紫芝
半世常愁夜雨零,斷腸無復鬢絲青。又將船艦舟中夢,移入梧桐葉上聽。 涼吹漸欣歸枕簟,好詩那更似鸞鈴。欲知多少江湖興,病眼無眠徹曉醒。
bàn shì cháng chóu líng   duàn cháng bìn qīng yòu jiāng chuán jiàn zhōu zhōng mèng   tóng shàng tīng    
liáng chuī jiàn xīn guī zhěn diàn   hǎo shī gèng shì luán líng zhī duō shǎo jiāng xīng bìng   yǎn mián chè xiǎo xǐng