夜雨有念

唐代 白居易
以道治心氣,終歲得晏然。何乃戚戚意,忽來風雨天。 既非慕榮顯,又不恤饑寒。胡為悄不樂,抱膝殘燈前。 形影暗相問,心默對以言。骨肉能幾人,各在天一端。 吾兄寄宿州,吾弟客東川。南北五千里,吾身在中間。 欲去病未能,欲住心不安。有如波上舟,此縛而彼牽。 自我向道來,於今六七年。煉成不二性,消盡千萬緣。 唯有恩愛火,往往猶熬煎。豈是藥無效,病多難盡蠲。
dào zhì xīn   zhōng suì yàn rán nǎi   lái fēng tiān
fēi róng xiǎn   yòu hán wéi qiāo   bào cán dēng qián
xíng yǐng àn xiāng wèn   xīn duì yán ròu néng rén   zài tiān duān
xiōng 宿 zhōu   dōng chuān nán běi qiān   shēn zài zhōng jiān
bìng wèi néng   zhù xīn ān yǒu shàng zhōu   ér qiān
xiàng dào lái   jīn liù nián liàn chéng èr xìng   xiāo jìn qiān wàn yuán
wéi yǒu ēn ài huǒ   wǎng wǎng yóu áo jiān shì yào xiào   bìng duō nàn jǐn juān