夜雨二首 其一

宋代 朱熹
擁衾獨宿聽寒雨,聲在荒庭竹樹間。萬里故園今夜永,遙知風雪滿前山。
yōng qīn 宿 tīng hán   shēng zài huāng tíng zhú shù jiān wàn yuán jīn yǒng   yáo zhī fēng xuě mǎn 滿 qián shān