夜雨

宋代 韓淲
臥聽空山雨,愁人春夜長。田蛙與水鳴,聒聒來耳旁。 緬懷千載遙,賢達多遁藏。豈無命世才,所抱或沮傷。 離家脫塵役,且憩雲水鄉。時運不我留,老去空彷徨。 但恐壯志銷,放浪宜自彊。
tīng kōng shān   chóu rén chūn zhǎng tián shuǐ míng guō   guō lái ěr páng    
miǎn huái qiān zǎi yáo   xián duō dùn cáng mìng shì cái suǒ   bào huò shāng    
jiā tuō chén   qiě yún shuǐ xiāng shí yùn liú lǎo   kōng páng huáng    
dàn kǒng zhuàng zhì xiāo   fàng làng jiàng