夜遊宮(宮詞)

宋代 陸游
獨夜寒侵翠被。奈幽夢、不成還起。欲寫新愁淚濺紙。憶承恩,嘆餘生,今至此。 蔌蔌燈花墜。問此際、報人何事。咫尺長門過萬里。恨君心,似危欄,難久倚。
hán qīn cuì bèi nài yōu mèng chéng hái xiě xīn chóu lèi jiàn zhǐ chéng ēn   tàn shēng   jīn zhì
dēng huā zhuì wèn bào rén shì zhǐ chǐ cháng mén guò wàn hèn jūn xīn   shì wēi lán   nán jiǔ