夜吟

唐代 李山甫
除卻閒吟外,人間事事慵。更深成一句,月冷上孤峰。 窮理多瞑目,含毫靜倚松。終篇渾不寐,危坐到晨鐘。
chú què xián yín wài   rén jiān shì shì yōng gēng shēn chéng   yuè lěng shàng fēng
qióng duō míng   hán háo jìng sōng zhōng piān hún mèi   wēi zuò dào chén zhōng