夜意

宋代 陸游
心清知睡少,氣定覺神凝。 但有一無媿,何妨百不能。 燈昏如隔霧,硯冷欲生冰。 兀爾遺身世,東窗待日升。
xīn qīng zhī shuì shǎo   dìng jué shén níng  
dàn yǒu kuì 媿   fáng bǎi néng  
dēng hūn   yàn lěng shēng bīng  
ěr shēn shì   dōng chuāng dài shēng