夜宴即席作

宋代 陸游
宣華輦路牧牛羊,摩訶龍池草茫茫。 宮殿犁盡余繚牆,南風遠吹禾黍香。 草間白骨橫秋霜,何由喚起釂一觴?痴人走死聲利場,我獨感此惜流光。 苹花開時風榭涼,美人縹緲如鸞翔。 堯年舜日樂未央,非子之故為誰狂?
xuān huá niǎn niú yáng   lóng chí cǎo máng máng  
gōng diàn 殿 jǐn liáo qiáng   nán fēng yuǎn chuī shǔ xiāng  
cǎo jiān bái héng qiū shuāng   yóu huàn jiào shāng   chī rén zǒu shēng chǎng   gǎn liú guāng  
píng huā kāi shí fēng xiè liáng   měi rén piāo miǎo luán xiáng  
yáo nián shùn yuè wèi yāng   fēi zhī wèi shuí kuáng