夜尋盧處士

唐代 耿湋
月高雞犬靜,門掩向寒塘。夜竹深茅宇,秋庭冷石床。 住山年已遠,服藥壽偏長。虛棄如吾者,逢君益自傷。
yuè gāo quǎn jìng   mén yǎn xiàng hán táng zhú shēn máo   qiū tíng lěng shí chuáng
zhù shān nián yuǎn   yào shòu piān cháng zhě   féng jūn shāng