葉宣義家壽祉堂

宋代 周紫芝
吉人為善天所彰,效有遲速理則常。葉侯天驥少未驤,讀書過眼下十行。 易如翻水成文章,學既日富名日昌。謂取富貴如探囊,當時餘子皆擅場,呼不成盧空繞床。 直氣勇決何可當,買田築室龍池陽。夜光穿屋萬丈長,人言家有明珠雙。 青衫歸侍宴幾傍,仿佛月中丹桂香。要看玉樹爭芬芳,擊鮮不羨游諸郎。 大裘執玉郊圓蒼,厖恩厚澤均四方。翁年九十鬢不霜,錫以命服閭里光。 門前賀客俱奔忙,手持牛酒填康莊。遂摘天語名公堂,不須靈壽扶徜徉。 高文戛玉鳴琳琅,省郎言語如君房。天公報德殊未央,傳家奕葉壽且康。 王母晝著雲錦裳,麻姑行酒傾瓊漿。壺中日永醉玉觴,赤松黃石相扶將。
rén wéi shàn tiān suǒ zhāng   xiào yǒu chí cháng hóu tiān shǎo wèi xiāng   shū guò yǎn xià shí háng    
fān shuǐ chéng wén zhāng   xué míng chāng wèi guì tàn náng dāng   shí zi jiē shàn chǎng   chéng kōng rào chuáng    
zhí yǒng jué dāng   mǎi tián zhù shì lóng chí yáng guāng chuān 穿 wàn zhàng zhǎng rén   yán jiā yǒu míng zhū shuāng    
qīng shān guī shì yàn bàng   fǎng 仿 yuè zhōng dān guì xiāng yào kàn shù zhēng fēn fāng   xiān xiàn yóu zhū láng    
qiú zhí jiāo yuán cāng   páng ēn hòu jūn fāng wēng nián jiǔ shí bìn shuāng   mìng guāng    
mén qián bēn máng   shǒu chí niú jiǔ tián kāng zhuāng suì zhāi tiān míng gōng táng   líng shòu cháng yáng    
gāo wén jiá míng lín láng   shěng láng yán jūn fáng tiān gōng bào shū wèi yāng chuán   jiā shòu qiě kāng    
wáng zhòu zhe yún jǐn shang   xíng jiǔ qīng qióng jiāng 漿 zhōng yǒng zuì shāng chì   sōng huáng shí xiāng jiāng