夜臥久不得寐復披衣起呼燈作草書數紙乃復酣

宋代 陸游
才下多厄窮,地偏罕人客。 半生走四海,竟無第一策。 暮年忽大悟,惟有緊閉門,朝作一池墨,弄筆招羈魂。 初若奔騄驥,忽如掣蛟鯨,鬼神森出沒,雷雨更晦明。 飛揚興已極,投筆徑就床,酣酣一枕睡,不覺幽夢長。 手攜避秦人,行上腰帶?,下視河流黃,仰看天宇青。 大呼自驚覺,夜半燈欲死,茆檐雨點滴,身乃在萬里。 挑燈影突兀,顧問汝是誰。 留侯雖強食,輕舉亦何疑?
cái xià duō è qióng   piān hǎn rén  
bàn shēng zǒu hǎi   jìng  
nián   wéi yǒu jǐn mén   cháo zuò chí   nòng zhāo hún  
chū ruò bēn   chè jiāo jīng   guǐ shén sēn chū   léi gèng huì míng  
fēi yáng xīng   tóu jìng jiù chuáng   hān hān zhěn shuì   jué yōu mèng zhǎng  
shǒu xié qín rén   xíng shàng yāo dài   ?   xià shì liú huáng   yǎng kàn tiān qīng  
jīng jué   bàn dēng   máo yán diǎn   shēn nǎi zài wàn  
tiǎo dēng yǐng   wèn shì shuí  
liú hòu suī qiáng shí   qīng