夜聞落葉

宋代 陸游
我行出柴門,初喜春草生。 俛仰幾何時,落葉終夜聲。 嗟我日益老,抱疾況未平。 晨興就盥櫛,顧亦強支撐。 齊中有兩童,熟視不能名; 定非張睢陽,大笑頹冠纓。 死至人所同,此理何待評; 但有一可恨,不見復兩京!
xíng chū chái mén   chū chūn cǎo shēng
yǎng shí   luò zhōng shēng
jiē lǎo   bào kuàng wèi píng
chén xīng jiù guàn zhì   qiáng zhī chēng
zhōng yǒu liǎng tóng   shú shì néng míng  
dìng fēi zhāng suī yáng   xiào tuí guān yīng
zhì rén suǒ tóng   dài píng  
dàn yǒu hèn   jiàn liǎng jīng