謁文公上方

唐代 杜甫
野寺隱喬木,山僧高下居。石門日色異,絳氣橫扶疏。 窈窕入風磴,長蘆紛卷舒。庭前猛虎臥,遂得文公廬。 俯視萬家邑,煙塵對階除。吾師雨花外,不下十年餘。 長者自布金,禪龕只晏如。大珠脫玷翳,白月當空虛。 甫也南北人,蕪蔓少耘鋤。久遭詩酒污,何事忝簪裾。 王侯與螻蟻,同盡隨丘墟。願聞第一義,回向心地初。 金篦刮眼膜,價重百車渠。無生有汲引,茲理儻吹噓。
yǐn qiáo   shān sēng gāo xià shí mén   jiàng héng shū
yǎo tiǎo fēng dèng   zhǎng fēn juǎn shū tíng qián měng   suì wén gōng
shì wàn jiā   yān chén duì jiē chú shī huā wài   xià shí nián
zhǎng zhě jīn   chán kān zhǐ yàn zhū tuō diàn   bái yuè dāng kōng
nán běi rén   màn shǎo yún chú jiǔ zāo shī jiǔ   shì tiǎn zān
wáng hóu lóu   tóng jìn suí qiū yuàn wén   huí xiàng xīn chū
jīn guā yǎn   jià zhòng bǎi chē shēng yǒu yǐn   tǎng chuī