夜聽從弟榮緒琴

宋代 李彭
涼月耿茂樹,微風薄疏林。令弟肯過我,清夜撫鳴琴。 妙生徽軫外,虛夷有遠心。哀猿山暝嘯,凝笳霜霽吟。 胡馬驚朔吹,楚囚操南音。王嬙穹廬泣,校尉漢恩深。 翻令曠士懷,數行下沾襟。曲中頗清壯,攫醳蠲煩淫。 亞夫軍細柳,令嚴夜沉沉。我友擅丘壑,頗遭雞須侵。 營詩貌煙靄,辭慳負幽尋。畫師雖無如,滄浪一蹄涔。 藉爾山水曲,軒豁窮上岑。勤來商略此,勝處要同斟。
liáng yuè gěng mào shù   wēi fēng báo shū lín lìng kěn guò qīng   míng qín    
miào shēng huī zhěn wài   yǒu yuǎn xīn āi yuán shān míng xiào níng   jiā shuāng yín    
jīng shuò chuī   chǔ qiú cāo nán yīn wáng qiáng qióng xiào   wèi hàn ēn shēn    
fān lìng kuàng shì huái   shù xíng xià zhān jīn zhōng qīng zhuàng jué   juān fán yín    
jūn liǔ   lìng yán chén chén yǒu shàn qiū   zāo qīn    
yíng shī mào yān ǎi   qiān yōu xún huà shī suī cāng   làng cén    
ěr shān shuǐ   xuān huò qióng shàng cén qín lái shāng lüè shèng   chù yào tóng zhēn