野田行

清代 彭孫遹
荒城日落生愁霧,白骨青磷亂無數。山河興廢多戰場,宿草淒涼泣狐兔。 悲風瑟瑟起白楊,牛羊成群上古墓。人生諒無百歲壽,焉知生樂與死苦。 朱門華屋未解憂,請君試出野田路。
huāng chéng luò shēng chóu   bái qīng lín luàn shù shān xīng fèi duō zhàn chǎng   cǎo 宿 liáng    
bēi fēng bái yáng   niú yáng chéng qún shàng rén shēng liàng bǎi suì shòu yān   zhī shēng    
zhū mén huá wèi jiě yōu   qǐng jūn shì chū tián