葉濤致遠見和二詩複次其韻(濤顛倒元韻。)

宋代 蘇軾
平生無一女,誰復嘆耳耳。 滯留生此兒,足慰周南史。 那知非真實,造物聊戲爾。 煩惱初無根,恩愛為種子。 煩公為假說,反覆相指似。 欲除苦海浪,先干愛河水。 棄置一寸鱗,悠然笑侯喜。 為公寫余習,瓶罍一時恥。 聞公少已悟,拄杖久倚床。 笑我老而痴,負鼓欲求亡。 庶幾東門子,柱史安敢望。 嗜毒戲猛獸,慮患先不詳。 囊破蛇已走,尚未省齧傷。 妙哉兩篇詩,洗我千結腸。 黠蠶不作繭,未老輒自僵。 永謝湯火厄,泠然超無方。
píng shēng   shuí tàn ěr ěr  
zhì liú shēng ér   wèi zhōu nán shǐ  
zhī fēi zhēn shí   zào liáo ěr  
fán nǎo chū gēn   ēn ài wèi zhǒng zi  
fán gōng wèi jiǎ shuō   fǎn xiāng zhǐ  
chú hǎi làng   xiān gàn ài shuǐ  
zhì cùn lín   yōu rán xiào hóu  
wèi gōng xiě   píng léi shí chǐ  
wén gōng shǎo   zhǔ zhàng jiǔ chuáng  
xiào lǎo ér chī   qiú wáng  
shù dōng mén zi   zhù shǐ ān gǎn wàng  
shì měng shòu   huàn xiān xiáng  
náng shé zǒu   shàng wèi shěng niè shāng  
miào zāi liǎng piān shī   qiān jié cháng  
xiá cán zuò jiǎn   wèi lǎo zhé jiāng  
yǒng xiè tāng huǒ è   líng rán chāo fāng