夜宿增江松鶴庵

宋代 陳紀
木落風高夜欲冰,襥衾來此愛幽情。 壁燈未滅見花影,山雨忽來聞竹聲。 謾憶同游期後會,因思往事悟前生。 自憐粗帶山林骨,坐待寒鍾吼五更。
luò fēng gāo bīng   qīn lái ài yōu qíng  
dēng wèi miè jiàn huā yǐng   shān lái wén zhú shēng  
màn tóng yóu hòu huì   yīn wǎng shì qián shēng  
lián dài shān lín   zuò dài hán zhōng hǒu gēng