夜宿陽山磯將曉大雨北風甚勁俄頃行三百餘里遂抵雁翅浦

宋代 陸游
五更顛風吹急雨,倒海翻江洗殘暑。白浪如山潑入船,家人驚怖篙師舞。 此行十日苦滯留,我亦蘆叢厭鳴櫓。書生快意輕性命,十丈蒲帆百夫舉。 星馳電騖三百里,坡隴聯翩雜平楚。船頭風浪聲愈厲,助以長笛撾鼉鼓。 豈惟澎湃震山嶽,直恐澒洞連后土。起看草木盡南靡,水鳥號鳴集洲渚。 稽首龍公謝風伯,區區未禱煩神許。應知老去負壯心,戲遣窮途出豪語。
gēng diān fēng chuī   dǎo hǎi fān jiāng cán shǔ bái làng shān chuán   jiā rén jīng gāo shī
xíng shí zhì liú   cóng yàn míng shū shēng kuài qīng xìng mìng   shí zhàng fān bǎi
xīng chí diàn sān bǎi   lǒng lián piān píng chǔ chuán tóu fēng làng shēng   zhù cháng tuó
wéi péng pài zhèn shān yuè   zhí kǒng hòng dòng lián hòu kàn cǎo jǐn nán   shuǐ niǎo hào míng zhōu zhǔ
shǒu lóng gōng xiè fēng   wèi dǎo fán shén yīng zhī lǎo zhuàng xīn   qiǎn qióng chū háo