夜宿石人塢鍾氏霽峰書屋

南北朝 王錫
入塢雲峰暝,舉步迷原陸。夕露零蔓草,瀼瀼沾衣服。 寒鐙木杪青,有人居空谷。崎嶇遠叩門,一犬吠茅屋。 山家見客投,欣然便留宿。婦子起為炊,須臾黃粱熟。 就枕及夜分,虛齋秋氣肅。落葉兼流泉,聲聲徹幽獨。 乍疑風雨至,清音振林麓。鼪鼯啼高松,鳥雀噪深竹。 孤懷悄以悲,酣寢遜童僕。
yún fēng míng   yuán líng màn cǎo ráng   ráng zhān    
hán dèng miǎo qīng   yǒu rén kōng yuǎn kòu mén   quǎn fèi máo    
shān jiā jiàn tóu   xīn rán biàn 便 liú 宿 wèi chuī   huáng liáng shú    
jiù zhěn fēn   zhāi qiū luò jiān liú quán shēng   shēng chè yōu    
zhà fēng zhì   qīng yīn zhèn lín shēng gāo sōng niǎo   què zào shēn zhú    
huái qiāo bēi   hān qǐn xùn tóng