野寺

宋代 呂本中
曉窗日未融,野寺雨欲作。經旬少客到,靜坐差可樂。 平生遭病擾,今更不如昨。囊空畏高醫,何以致良藥。 所幸秋已至,所在身可著。洗耳聽涼風,不待一葉落。
xiǎo chuāng wèi róng   zuò jīng xún shǎo dào jìng   zuò chā    
píng shēng zāo bìng rǎo   jīn gèng zuó náng kōng wèi gāo   zhì liáng yào    
suǒ xìng qiū zhì   suǒ zài shēn zhù ěr tīng liáng fēng   dài luò