野墅

宋代 劉子翬
野墅驚秋晚,殘年匆匆過。 海潮通井淺,林日到窗多。 酒盡鄰翁餉,詩成稚子哦。 人生行樂耳,軒冕奈余何。
shù jīng qiū wǎn   cán nián cōng cōng guò  
hǎi cháo tōng jǐng qiǎn   lín dào chuāng duō  
jiǔ jǐn lín wēng xiǎng   shī chéng zhì ó  
rén shēng xíng ěr   xuān miǎn nài