葉少蘊出示鄭先覺閱駿圖為作長歌

宋代 洪炎
丹青得名曹將軍,畫馬已來無復人。諸生韓干受肉法,絕足亦傳沙苑真。 儒林望郎李公麟,曹韓復生能與鄰。心胸可納天西極,紈素頻空糞北群。 鄭生晚識李侯比,自許筆端輕萬里。山川初出大宛城,翰墨猶沾渥窪水。 汗血噴沙指顧間,霧鬣風鬃卷中起。戲成十馬皆龍材,前有飛黃後山子。 葉公好尚有祖風,苦愛真龍似畫龍。千金不惜市駿骨,睥睨神物秋毫中。 英雄嘗聞妾換馬,意氣欲將詩換畫。詩工畫妙兩崛奇,谷量馬觀未論價。 公詩自是生驊騮,恨公不身親李侯,向來曹韓空白頭。
dān qīng míng cáo jiāng jūn   huà lái rén zhū shēng hán gàn shòu ròu   jué chuán shā yuàn zhēn
lín wàng láng gōng lín   cáo hán shēng néng lín xīn xiōng tiān 西   wán pín kōng fèn běi qún
zhèng shēng wǎn shí hóu   duān qīng wàn shān chuān chū chū yuān chéng   hàn yóu zhān shuǐ
hàn xuè pēn shā zhǐ jiān   liè fēng zōng juǎn zhōng chéng shí jiē lóng cái   qián yǒu fēi huáng hòu shān zi
gōng hào shàng yǒu fēng   ài zhēn lóng shì huà lóng qiān jīn shì jùn 駿   shén qiū háo zhōng
yīng xióng cháng wén qiè huàn   jiāng shī huàn huà shī gōng huà miào liǎng jué   liàng guān wèi lùn jià
gōng shī shì shēng huá liú   hèn gōng shēn qīn hóu   xiàng lái cáo hán kòng bái tóu