葉尚書普光明庵

宋代 呂本中
日月豈不明,明乃有昏晝。四時所出火,更自表新舊。 寧知普光明,亘古不傳授。獨照萬物表,不見所成就。 遠乃包須彌,近不間圭竇。茫茫濁水源,我此明亦透。 尚書所居庵,草木甚癯瘦。收藏萬丈光,斂退著懷袖。 至寶久不耀,卻立萬夫後。我願從公游,昏病方待救。 先持此微言,遠寄為公壽。
yuè míng   míng nǎi yǒu hūn zhòu shí suǒ chū huǒ gēng   biǎo xīn jiù    
níng zhī guāng míng   gèn chuán shòu zhào wàn biǎo   jiàn suǒ chéng jiù    
yuǎn nǎi bāo   jìn jiān guī dòu máng máng zhuó shuǐ yuán   míng tòu    
shàng shū suǒ ān   cǎo shén shòu shōu cáng wàn zhàng guāng liǎn   tuì zhù 退 huái xiù    
zhì bǎo jiǔ yào 耀   què wàn hòu yuàn cóng gōng yóu hūn   bìng fāng dài jiù    
xiān chí wēi yán   yuǎn wèi gōng shòu