夜起觀雪一首

宋代 劉一止
寒空夜作山林聲,打窗窸窣飢鼠行。褰帷忽怪窗淡白,開門雪飛縱復橫。 天上瑞花開又落,庭下疏梅初破萼。忍寒耐苦發孤妍,似與老人甘落莫。 遙憐國難何時清,嗣皇求衣天未明。長蛇封豕欲薦食,執筆固陋慚書生。 皇天悔禍今可卜,乞與江湖比歲熟。莫言此雪不樂飢,便是天公真雨粟。
hán kōng zuò shān lín shēng   chuāng shǔ xíng qiān wéi guài chuāng dàn bái   kāi mén xuě fēi zòng héng
tiān shàng ruì huā kāi yòu luò   tíng xià shū méi chū è rěn hán nài yán   shì lǎo rén gān luò
yáo lián guó nàn shí qīng   huáng qiú tiān wèi míng cháng shé fēng shǐ jiàn shí   zhí lòu cán shū shēng
huáng tiān huǐ huò jīn bo   jiāng suì shú yán xuě   biàn 便 shì tiān gōng zhēn