夜泊牛口

宋代 蘇軾
日落紅霧生,繫舟宿牛口。 居民偶相聚,三四依古柳。 負薪出深谷,見客喜且售。 煮蔬為夜餐,安識肉與酒。 朔風吹茅屋,破壁見星斗。 兒女自咿aa43,亦足樂且久。 人生本無事,苦為世味誘。 富貴耀吾前,貧賤獨難守。 誰知深山子,甘與麋鹿友。 置身落蠻荒,生意不自陋。 今予獨何者,汲汲強奔走。
luò hóng shēng   zhōu 宿 niú kǒu
mín ǒu xiāng   sān liǔ
xīn chū shēn   jiàn qiě shòu
zhǔ shū wèi cān   ān shí ròu jiǔ
shuò fēng chuī máo   jiàn xīng dǒu
ér   a   a   4   3   aa43, qiě jiǔ
rén shēng běn shì   wèi shì wèi yòu
guì yào 耀 qián   pín jiàn nán shǒu
shéi zhī shēn shān zi   gān 鹿 yǒu
zhì shēn luò mán huāng   shēng lòu
jīn zhě   qiáng bēn zǒu