夜夢在舊京忽聞賣花聲有感至於慟哭覺而淚滿

宋代 陳著
賣花聲,賣花聲, 識得萬紫千紅名。與花結習夙有分, 宛轉說出花平生。低發緩引晨氣軟, 此斷彼續春風縈。九街兒女芳睡醒, 爭先買新開門迎。泥沙視錢不問價, 惟欲盪意搖雙睛。薄鬟高髻團團插, 玉盆巧浸金盆盛。人心世態太浮靡, 庶幾治象猶承平,如今風景那可評。 向時樓台買花戶,淒煙落日迷荊榛。 但見馬嘶逐水草,狐狸白晝嗥荒城。 萬花厄運至此極,縱有賣聲誰耳傾。 我生不辰苦懷舊,如病入痼酒宿醒。 況被春風暗撩撥,傍無知我難號鳴。 忽焉夜枕發為夢,恍恍惚惚行故京。 一唱再唱破垣隔,聞聲不見花分明。 謂此何日尚有此,傾面大慟淚縱橫。 久而方覺更哽塞,擁被危坐百感並。 我年今已七十一,豈是年少閒關情。 天空地闊說不盡,山外杜鵑啼殘更。
mài huā shēng   mài huā shēng  
shí de wàn qiān hóng míng huā jié yǒu fèn    
wǎn zhuǎn shuō chū huā píng shēng huǎn yǐn chén ruǎn    
duàn chūn fēng yíng jiǔ jiē ér fāng shuì xǐng    
zhēng xiān mǎi xīn kāi mén yíng shā shì qián wèn jià    
wéi dàng yáo shuāng jīng báo huán gāo tuán tuán chā    
pén qiǎo jìn jīn pén shèng rén xīn shì tài tài    
shù zhì xiàng yóu chéng píng   jīn fēng jǐng píng  
xiàng shí lóu tái mǎi huā   yān luò jīng zhēn  
dàn jiàn zhú shuǐ cǎo   li bái zhòu háo huāng chéng  
wàn huā è yùn zhì   zòng yǒu mài shēng shuí ěr qīng  
shēng chén huái jiù   bìng jiǔ 宿 xǐng  
kuàng bèi chūn fēng àn liáo   bàng zhī nán hào míng  
yān zhěn wèi mèng   huǎng huǎng xíng jīng  
chàng zài chàng yuán   wén shēng jiàn huā fēn míng  
wèi shàng yǒu   qīng miàn tòng lèi zòng héng  
jiǔ ér fāng jué gèng gěng   yōng bèi wēi zuò bǎi gǎn bìng  
nián jīn shí   shì nián shào xián guān qíng  
tiān kòng kuò shuō jìn   shān wài juān cán gēng