謁李太白祠

宋代 李之儀
愛君獨酌板橋句,想君不向稽山時。千載風流同一轍,孤墳數尺埋蒿藜。 文章誤人豈當日,聲名雖好終何為。譬之花卉自開落,又如時鳥啼高低。 行吟漫葬江魚腹,鵩來空賦予何之。君不見吾腰恥為小兒折,或車或棹聊為期。 又不見嬴顛劉蹶不到耳,採花摘實相維持。春寒漠漠青山路,厚顏已覺歸來遲。 一廛尚冀容此老,與君朽骨分東西。
ài jūn zhuó bǎn qiáo   xiǎng jūn xiàng shān shí qiān zǎi fēng liú tóng zhé   fén shù chǐ mái hāo
wén zhāng rén dāng   shēng míng suī hǎo zhōng wéi zhī huā huì kāi luò   yòu shí niǎo gāo
xíng yín màn zàng jiāng   lái kōng zhī jūn jiàn yāo chǐ wèi xiǎo ér zhé   huò chē huò zhào liáo wéi
yòu jiàn yíng diān liú jué dào ěr   cǎi huā zhāi shí xiàng wéi chí chūn hán qīng shān   hòu yán jué guī lái chí
chán shàng róng lǎo   jūn xiǔ fēn dōng 西