野老曝背

唐代 李頎
百歲老翁不種田,惟知曝背樂殘年。 有時捫虱獨搔首,目送歸鴻籬下眠。
bǎi suì lǎo wēng zhòng tián   wéi zhī bèi cán nián
yǒu shí mén shī sāo shǒu   sòng guī hóng xià mián