夜來同諸公泛舟湖中樂甚因更潭名作北湖乃作

宋代 吳芾
北山萬仞羅翠屏,下有湖水鏡面平。 山影靜倒千丈碧,波光冷浸一天星。 自有此湖知幾歲,居人日日常經行。 但知湖水鴨頭綠,誰人向此含幽情。 我來正值秋容媚,野曠天空風物清。 煙橫木末斜陽晚,雲散溪頭明月升。 放舟直入波深處,水鳥窺人元不驚。 天晴水暖魚亦樂,時見潑刺波間鳴。 持竿舉網忽有得,滿座歡呼山嶽傾。 水面黃花更堪愛,盈盈佇立如聘婷。 栗玉簪頭紅一點,隨風翠帶還相縈。 興來不覺千鍾盡,眾賓皆醉無一醒。 漁榔敲罷棹歌起,十里猶聞笑語聲。 謫仙死後無此樂,我今此樂真難並。 人生適意未易得,此湖從此宜知名。 要配北山長杯朽,酹酒更告山之靈。 我欲結茅湖上住,盡使湖光入戶庭。 枕流漱石過一世,不妨清處時濯纓。 更釀此湖作春酒,招我四海良友朋。 夜夜翩舟同載月,樽前吹笛到天明。
běi shān wàn rèn luó cuì píng   xià yǒu shuǐ jìng miàn píng
shān yǐng jìng dào qiān zhàng   guāng lěng jìn tiān xīng
yǒu zhī suì   rén cháng jīng xíng
dàn zhī shuǐ tóu   shuí rén xiàng hán yōu qíng
lái zhèng zhí qiū róng mèi   kuàng tiān kōng fēng qīng
yān héng xié yáng wǎn   yún sàn tóu míng yuè shēng
fàng zhōu zhí shēn chù   shuǐ niǎo kuī rén yuán jīng
tiān qíng shuǐ nuǎn   shí jiàn jiān míng
chí gān 竿 wǎng yǒu de   mǎn 滿 zuò huān shān yuè qīng
shuǐ miàn huáng huā gèng kān ài   yíng yíng zhù pìn tíng
zān tóu hóng diǎn   suí fēng cuì dài hái xiāng yíng
xīng lái jué qiān zhōng jǐn   zhòng bīn jiē zuì xǐng
láng qiāo zhào   shí yóu wén xiào shēng
zhé xiān hòu   jīn zhēn nán bìng
rén shēng shì wèi   cóng zhī míng
yào pèi běi shān cháng bēi xiǔ   lèi jiǔ gèng gào shān zhī líng
jié máo shàng zhù   jǐn shǐ 使 guāng tíng
zhěn liú shù shí guò shì   fáng qīng chù shí zhuó yīng
gèng niàng zuò chūn jiǔ   zhāo hǎi liáng yǒu péng
piān zhōu tóng zǎi yuè   zūn qián chuī dào tiān míng