謁金門

宋代 韓淲
幽意熟,吟嘯春風自足,爽氣初生晴未燠。相逢休問卜。 畫出高山盤谷。岩上飛雲相逐。他日江東思渭北。斷弦誰為續。
yōu shú   yín xiào chūn fēng   shuǎng chū shēng qíng wèi xiāng féng xiū wèn
huà chū gāo shān pán yán shàng fēi yún xiāng zhú jiāng dōng wèi běi duàn xián shuí wèi