葉教授和溽字韻詩,複次韻為戲,記龍井之游

宋代 蘇軾
先生魯諸儒,飲食清不溽。 空腸出秀句,吟嚼五味足。 華堂鬧絲管,眸子漲春淥。 先生疾走避,面冷毒在腹。 歸來煮瓠葉,弟子歌《旱麓》。 聲淫及《靈台》,中有麀鹿伏。 功名一走兔,何用千人逐。 故應容我輩,清坐時閉目。 高亭石排衙,木杪掛飛屋。 我來無時節,客亦不待速。 似聞雪髯叟,西嶺訪遺躅。 朝陽入潭洞,金碧涵水玉。 泉扉夜不扃,雲袂本無幅。 慈皇付寶偈,神侶得幽讀。 訥庵有老人,宴坐天魔哭。 時來獻瓔珞,法供燈相續。 吾儕詩酒污,欲往無乃觸。 齊廚費晨炊,車騎滿山谷。 願聞第一義,缽飯非所欲。 便投切雲冠,予幼好奇服。
xiān sheng zhū   yǐn shí qīng
kōng cháng chū xiù   yín jiáo wèi
huá táng nào guǎn   móu zi zhǎng chūn
xiān sheng zǒu   miàn lěng zài
guī lái zhǔ   hàn 》。  
shēng yín líng tái 》,   zhōng yǒu yōu 鹿
gōng míng zǒu   yòng qiān rén zhú
yìng róng bèi   qīng zuò shí
gāo tíng shí pái   miǎo guà fēi
lái shí jié   dài
shì wén xuě rán sǒu   西 lǐng fǎng zhuó
zhāo yáng tán dòng   jīn hán shuǐ
quán fēi jiōng   yún mèi běn
huáng bǎo   shén yōu
ān yǒu lǎo rén   yàn zuò tiān
shí lái xiàn yīng luò   gòng dēng xiāng
chái shī jiǔ   wǎng nǎi chù
chú fèi chén chuī   chē mǎn 滿 shān
yuàn wén   fàn fēi suǒ
biàn 便 tóu qiè yún guān   yòu hào