謁華岳

宋代 宗澤
楊賜岳所挺,嚴武金天晶。 二子為時出,雇我非炳靈。 維岳鎮四方,氣秀天骨青。 巀嶭立千仞,力能產公卿。 降神詠崧高,讖緯仍反經。 取象到執珪,譎怪如洞冥。 平生笑窮奇,立語心自驚。 我質培塿耳,胸中固崢嶸。 誰言華岳高,我山摩玉京。 是中所包藏,丹碧參瑰瓊。 平居蟄雲雷,飛雨溢四溟。 此豈真有之,落筆紛縱橫。 發我文物秘,象渠膏澤傾。 太華屹不搖,我山身載行。
yáng yuè suǒ tǐng   yán jīn tiān jīng
èr zi wéi shí chū   fēi bǐng líng
wéi yuè zhèn fāng   xiù tiān qīng
jié niè qiān rèn   néng chǎn gōng qīng
jiàng shén yǒng sōng gāo   chèn wěi réng fǎn jīng
xiàng dào zhí guī   jué guài dòng míng
píng shēng xiào qióng   xīn jīng
zhì péi lǒu ěr   xiōng zhōng zhēng róng
shuí yán huá yuè gāo   shān jīng
shì zhōng suǒ bāo cáng   dān cān guī qióng
píng zhé yún léi   fēi míng
zhēn yǒu zhī   luò fēn zòng héng
wén   xiàng gào qīng
tài huá yáo   shān shēn zài xíng