野花嘆

宋代 文同
昨看百草抽新芽,今看草開新花。 岩隈水側自成列,紅丑紫賤何交加。 東皇施恩豈不溥,隨所付受無少差。 爾之瑣細亦蒙被,盡使奮發爭春華。 織叢密蔓不可數,競起塗抹如柔夸。 妖鶯冶蝶不爾顧,去爾自欲尋名葩。 爾知有艷貴爾否,歌管匝樹侯王家。爾徒此地弄顏色, 只自狼籍隨泥沙。何當照水自窺覽, 枝赧葉懼相藏遮。晚權無限曬殘日, 索酒為爾成吁嗟。
zuó kàn bǎi cǎo chōu xīn   jīn kàn cǎo kāi xīn huā  
yán wēi shuǐ chéng liè   hóng chǒu jiàn jiāo jiā  
dōng huáng shī ēn   suí suǒ shòu shǎo chà  
ěr zhī suǒ méng bèi   jǐn shǐ 使 fèn zhēng chūn huā  
zhī cóng màn shǔ   jìng róu kuā  
yāo yīng dié ěr   ěr xún míng  
ěr zhī yǒu yàn guì ěr fǒu   , guǎn shù hòu wáng jiā ěr nòng yán    
zhī láng suí shā dāng zhào shuǐ kuī lǎn    
zhī nǎn xiāng cáng zhē wǎn quán xiàn shài cán    
suǒ jiǔ wéi ěr chéng jiē