夜合花·斑駁雲開

宋代 高觀國
斑駁雲開,濛松雨過,海棠花外寒輕。湖山翠暖,東風正要新晴。又喚醒,舊遊情。記年時、今日清明。隔花陰淺,香隨笑語,特地逢迎。人生好景難並。依舊鞦韆巷陌,花月蓬瀛。春衫抖擻,餘香半染芳塵。念嫩約,杳難憑。被幾聲、啼鳥驚心。一庭芳草,危闌晚日,無限消凝。
bān yún kāi   méng sōng guò   hǎi táng huā wài hán qīng shān cuì nuǎn   dōng fēng zhèng yào xīn qíng yòu huàn xǐng   jiù yóu qíng nián shí jīn qīng míng huā yīn qiǎn   xiāng suí xiào   féng yíng rén shēng hǎo jǐng nán bìng jiù qiū qiān xiàng   huā yuè péng yíng chūn shān dǒu sǒu   xiāng bàn rǎn fāng chén niàn nèn yuē   yǎo nán píng bèi shēng niǎo jīng xīn tíng fāng cǎo   wēi lán wǎn   xiàn xiāo níng