夜合花

宋代 丘崈
雨過涼生,風來香遠,柳塘池館清幽。圓荷萬柄,芙蓉困倚輕柔。暮霞映,日初收。更滿意、綠密紅稠。是牽情處,低回照影,特地嬌羞。 惆悵好景難酬。慰家山夢繞,十頃新秋。庭空吏散,依然興在滄洲。未容短棹輕舟。謾贏得、終日遲留。笑空歸去,籃輿路轉,月上西樓。
guò liáng shēng   fēng lái xiāng yuǎn   liǔ táng chí guǎn qīng yōu yuán wàn bǐng   róng kùn qīng róu xiá yìng   chū shōu gèng mǎn 滿 hóng chóu shì qiān qíng chù   huí zhào yǐng   jiāo xiū
chóu chàng hǎo jǐng nán chóu wèi jiā shān mèng rào   shí qǐng xīn qiū tíng kōng sàn   rán xīng zài cāng zhōu wèi róng duǎn zhào qīng zhōu mán yíng de zhōng chí liú xiào kōng guī   lán 輿 zhuǎn   yuè shàng 西 lóu