夜過馬當山

宋代 高翥
獨載詩書趁野航,自憐漂泊度時光。 殘年準擬登牛首,連夜勿忙過馬當。 古廟荒寒江浸影,斷崖悽慘石凝霜。 壯懷未分甘衰老,回首長淮恨更長。
zài shī shū chèn háng   lián piāo shí guāng  
cán nián zhǔn dēng niú shǒu   lián máng guò dāng  
miào huāng hán jiāng jìn yǐng   duàn cǎn shí níng shuāng  
zhuàng huái wèi fēn gān shuāi lǎo   huí shǒu cháng huái hèn gèng zhǎng