夜過博山

宋代 韓淲
山行迫昏黑,乞火野人家。陰風振林壑,水激溝港斜。 扶輿聽鳴鐘,尚覺塗路賒。叩門得蘭若,僮僕欣不差。 老僧為作茗,趺坐談無涯。子夜各休去,幻境良可嗟。
shān xíng hūn hēi   huǒ rén jiā yīn fēng zhèn lín shuǐ   gōu gǎng xié    
輿 tīng míng zhōng   shàng jué shē kòu mén lán tóng   xīn chà    
lǎo sēng wéi zuò míng   zuò tán xiū huàn   jìng liáng jiē