夜感自遣(一作失志夜坐思歸楚江,又作苦學吟)

唐代 孟郊
夜學曉未休,苦吟神鬼愁。如何不自閒,心與身為讎。 死辱片時痛,生辱長年羞。清桂無直枝,碧江思舊遊。
xué xiǎo wèi xiū   yín shén guǐ chóu xián   xīn shēn wéi chóu
piàn shí tòng   shēng cháng nián xiū qīng guì zhí zhī   jiāng jiù yóu