葉婦高節詩

明代 沈周
葉家夫郎鄒家婦,百年同生誓同死。五十五日天奪之,一個孤鸞失其侶。 腹中顧後無男女,手中托生有機杼。短檠長夜不敢哭,白日深沉閉房戶。 老姑謂婦歲月長,新婦告姑聽我語。我身聊奉姑同居,我心已與夫同土。 青天雖高所不欺,白髮固遠要自取。憂勤患難以靜制,禮義廉恥在剛主。 火來脅房我不動,委身一焚火莫苦。盜來敲門我不驚,先身一刎盜何侮。 病來容藥不見醫,有臂可斫診不許。事雖未及慮早及,口既能言身有處。 世當可重儗金玉,家不可少比稷黍。臨終一著猶可竦,笑謂家中諸嫗姆。 老身幸享六十餘,數盡年窮理宜去。紛紛身後惜事亂,從此治時先囑汝。 房前指限喻如山,自我入來無出武。房中處久於我殯,魂識依依得其所。 生前忌接男子面,死魄毋令吊人睹。人間嫠寡堪作別,始末高明越今古。 朝廷未聞鄉且頌,完德更宜加藻斧。何人有力達太史,何人有力達公府。 嗚呼節婦今冥冥,其身可腐名弗腐。
jiā láng zōu jiā   bǎi nián tóng shēng shì tóng shí tiān duó zhī   luán shī    
zhōng hòu nán   shǒu zhōng tuō shēng yǒu zhù duǎn qíng cháng gǎn bái   shēn chén fáng    
lǎo wèi suì yuè zhǎng   xīn gào tīng shēn liáo fèng tóng   xīn tóng    
qīng tiān suī gāo suǒ   bái yuǎn yào yōu qín huàn nàn jìng zhì   lián chǐ zài gāng zhǔ    
huǒ lái xié fáng dòng   wěi shēn fén huǒ dào lái qiāo mén jīng xiān   shēn wěn dào    
bìng lái róng yào jiàn   yǒu zhuó zhěn shì suī wèi zǎo kǒu   néng yán shēn yǒu chǔ    
shì dāng zhòng jīn   jiā shǎo shǔ lín zhōng zhù yóu sǒng xiào   wèi jiā zhōng zhū    
lǎo shēn xìng xiǎng liù shí   shù jìn nián qióng fēn fēn shēn hòu shì luàn cóng   zhì shí xiān zhǔ    
fáng qián zhǐ xiàn shān   lái chū fáng zhōng chǔ jiǔ bìn hún   shí de suǒ    
shēng qián jiē nán miàn   lìng diào rén rén jiān guǎ kān zuò bié shǐ   gāo míng yuè jīn    
cháo tíng wèi wén xiāng qiě sòng   wán gèng jiā zǎo rén yǒu tài shǐ   rén yǒu gōng    
jié jīn míng míng   shēn míng