夜飛鵲慢 春夜忽放的白玉蘭
春初夜如語,簌簌香盈。遙聽或是誰醒?喚其高樹精魂發,冷焚銀焰於庭。
攀紉上檐角,似燕山飛雪,白鳥舒翎。花潮冪歷,共吾心、彼岸遐徵。
天地一柸空色,生死兩繁華,羽化無聲。翯翯淩空穿越,永恆疾苦,悲慘之城。
漸行漸遠,漸摶風、已負蒼冥。剩時光傳說,當年過客,背影微青。
chūn
春
chū
初
yè
夜
rú
如
yǔ
語
,
sù
簌
sù
簌
xiāng
香
yíng
盈
。
。
yáo
遙
tīng
聽
huò
或
shì
是
shuí
誰
xǐng
醒
?
huàn
喚
qí
其
gāo
高
shù
樹
jīng
精
hún
魂
fā
發
,
lěng
冷
fén
焚
yín
銀
yàn
焰
yú
於
tíng
庭
。
。
pān
攀
rèn
紉
shàng
上
yán
檐
jiǎo
角
,
shì
似
yān
燕
shān
山
fēi
飛
xuě
雪
,
bái
白
niǎo
鳥
shū
舒
líng
翎
。
。
huā
花
cháo
潮
mì
冪
lì
歷
,
gòng
共
wú
吾
xīn
心
、
、
bǐ
彼
àn
岸
xiá
遐
zhēng
徵
。
。
tiān
天
dì
地
yī
一
pēi
柸
kōng
空
sè
色
,
shēng
生
sǐ
死
liǎng
兩
fán
繁
huá
華
,
yǔ
羽
huà
化
wú
無
shēng
聲
。
。
hè
翯
hè
翯
líng
淩
kōng
空
chuān
穿
yuè
越
,
yǒng
永
héng
恆
jí
疾
kǔ
苦
,
bēi
悲
cǎn
慘
zhī
之
chéng
城
。
。
jiàn
漸
xíng
行
jiàn
漸
yuǎn
遠
,
jiàn
漸
tuán
摶
fēng
風
、
、
yǐ
已
fù
負
cāng
蒼
míng
冥
。
。
shèng
剩
shí
時
guāng
光
chuán
傳
shuō
說
,
dāng
當
nián
年
guò
過
kè
客
,
bèi
背
yǐng
影
wēi
微
qīng
青
。
。